Lời giới thiệu
Tôi vốn ít có thời gian để
đọc sách, v́ vậy tôi phải có cách riêng để
chọn sách đọc. Trước hết tôi hay nh́n cái
tựa sách để đoán xem nội dung sẽ làm ḿnh
thích hay không. Sau đó tôi cầm lên và lật ra một trang
bất kỳ đọc đại vài ḍng. Nếu trong vài
ḍng bất chợt đó mà tôi nhận ra được cái
độc đáo của tác giả th́ coi như cuốn
sách đó có duyên với tôi, c̣n không th́ vô duyên. Có lẽ v́
cách chọn ẩu tả vậy mà tôi đă không đọc
được rất nhiều sách có giá trị khác. Riêng
cuốn Cặn Bă Kư Ức th́ chắc có duyên nên khi
đọc đại một câu chuyện nào đó, tôi
đă phải hỏi mượn người chủ
để mang về nghiền ngẫm.
Thật vậy, những câu chuyện
ngăn ngắn trong đây lại mở ra những
đạo lư dài bất tận. Đầu tiên tôi khá
ngạc nhiên v́ biết tác giả đây là tín đồ Ḥa
Hảo, một giáo phái ở miền Tây Nam bộ mà từ
lâu tôi không quan tâm nghiên cứu. Điều ngạc nhiên
kế tiếp là giáo lư trong tập sách này lại đi
về hướng hạnh và sự hơn là lư. Đó
cũng lại là điều tôi tâm đắc. Khi
đọc được một số chuyện, tôi
đă phải thốt lên: “Ở Long Xuyên có Bồ Tát!”.
Chưa biết tác giả, chỉ
đọc tập sách này, chúng ta cũng h́nh dung tác giả
là một người sâu sắc, hiền lành, nghèo nàn,
độ lượng, gần gũi với mọi
người, và đặc biệt là kiến giải tu hành
rất chuẩn mực chân chính. Dĩ nhiên người tín
đồ nào cũng được thừa hưởng
những lời dạy ban đầu của vị giáo
tổ, nhưng chắc chắn là sự dụng công tu hành,
sự sáng tạo, sự phát triển là cái độc
đáo riêng của vị ấy. Khi gặp bác Như Sanh,
tôi biết ḿnh đă nhận xét đúng. Một đời
tinh tấn tu hành, xét nét nội tâm, tận tụy v́
người của bác đă làm nên một công tŕnh giáo
nghĩa sáng giá. Cuốn sách này xuất hiện lần
đầu do anh Như Huyễn ghi lại những câu
chuyện mà thỉnh thoảng bác Hai kể cho anh nghe theo kư
ức của bác. V́ vậy nó có tên là Kư Ức. C̣n Cặn Bă
là do bác Hai muốn xem đây là những câu chuyện vu
vơ lặt vặt. Thôi kệ bác!
Tôi có cảm hứng giảng lại toàn
bộ tác phẩm CBKU như là một sự giới
thiệu rất trân trọng với những người
từng có duyên nghe tôi giảng. Và quả thật, những
giáo lư trong đây hoàn toàn phù hợp với tinh thần chung
của Đạo Phật và nhanh chóng vượt khỏi
ranh giới giáo phái để được đón
nhận nồng nhiệt khắp nơi.
Những câu chuyện b́nh dị với
những lời đối đáp đôi khi khôi hài trong
đây đă nêu lên những giá trị bất ngờ cho
những người thích t́m cái ǵ quá cao xa. Chúng ta đă t́m
thấy đạo trong từng góc nhỏ của cuộc
sống khi Bác chèo ghe đi bán cũi, khi bác bị xe
quẹt té lăn ra đất, khi ăn tiệc, khi nằm
vơng đong đưa... Những Đạp lư rất sâu
sắc nhưng đă được khéo ứng dụng vào
cuộc sống thường nhật. Điều này làm
chúng ta giật ḿnh v́ từ lâu chúng ta quen đi t́m
Đạo pháp ở những nơi tôn nghiêm, linh thiêng, trong
giảng đường, trong chốn luận
đạo...Và điều đó cũng giúp chúng ta hiểu
rằng Phật Pháp là ở khắp mọi nơi.
Chúng ta cũng t́m thấy quang cảnh thanh b́nh
yên ả của miền tây sông nước mênh mông,
những con người Nam Bộ hiền lành chất phác,
ngôn ngữ miệt vườn là lạ khôi hài.
Qua tập sách này, chúng ta càng thấy yêu
thương con người nhiều hơn v́ loài
người có thể sai khác nhau trên nhiều phương
diện nhưng điều chắc chắn là vẫn luôn
luôn có một chân lư chung cho tất cả.
Xin chắp tay cúi đầu nguyện
cầu cho tất cả chúng sinh đồng thành Phật
đạo.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
Kính bút
Tỳ kheo Chân Quang
Xin một đề tựa cho những câu
chuyện trong đây. Bác Hai bảo là "CẶN BĂ KƯ
ỨC"
Ôi! Cặn bă rồi làm sao?
– Cặn bă không thể xài được
nữa! Thôi hăy dùng làm phân bón cho những khóm hoa mai hậu.
LỜI NÓI ĐẦU
Chúng tôi may mắn quen biết Bác Hai Như
Sanh và có duyên được kể cho nghe những mẫu
chuyện vừa ư dị vừa dí dỏm, qua các cuộc
đàm thoại với đồng đạo. Nghe qua chúng
tôi thấy rất bổ ích, có thể lấy đó làm bài
học tùy nghi ứng xử trong đời thường.
Đây là truyện kể bằng văn nói,
điều đáng tiếc là chúng tôi lại không chuyên
viết lách. Có thể nói chưa từng làm việc này
lần nào. Nhưng v́ sự hữu ích, muốn
được nhớ dài lâu nên chúng tôi không ngại ghi
lại.
Nếu ngẫu nhiên những CẶN BĂ KƯ
ỨC này có lọt trong tầm mắt quư vị độc
giả, rất mong "đạt ư quên lời".
Ư Bác Hai Như Sanh chỉ muốn nêu lên
một quan niệm tu hành thực tiễn, phóng khoáng, tu không
xa rời cuộc sống cũng như người ta không
thể xa rời hơi thở, và hiển thị nó
bằng những "bằng chứng sống" trong kinh
nghiệm tự thân.
Riêng đối với Bác Hai, có xem qua xin Bác
bổ chính thêm cho! V́ truyện Bác kể mà chúng con viết
lại tất nhiên không thể nào tránh khỏi những
sơ sót, thậm chí lệch lạc cả thâm ư Bác gởi
gấm trong đó nữa!
NHÓM SƯU TẬP
Ghi chú:
ĐT:Đức Thầy
TS: Thanh Sĩ
SG: Sám Giảng
Page 1
Goto Page :
1
2
3
4
5
6
7
8
9
10
11
12
13
14
15
16
17
18
19
|